CHÀO MỪNG QUÝ VỊ ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ NHÀ THƠ - NHẠC SỸ MAI XUÂN CHỨC
anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon anh bia facebook tinh yeu dep buon
1 2 3 4
Hiển thị các bài đăng có nhãn MỤC VĂN - THƠ - CA. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn MỤC VĂN - THƠ - CA. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2016

Bài thơ CHỌN NGƯỜI


                                     CHỌN NGƯỜI



                                      Chọn người đại biểu nhân dân
                             Có tâm, tài, đức, có tầm mới nên
                                      Tâm không phân biệt chung riêng
                             Vì dân tận tụy ngày đêm chuyên cần
                                      Người tài thấu hiểu, sát dân
                             Tâm tư, nguyện vọng xa, gần lắng nghe
                                      Khéo lời vận động, khen, chê
                             Việc nhiều, khó mấy, bộn bề cũng xong
                                      Đức là “liêm khiết, chí công”
                             Không câu kết nhóm, thông đồng đổi trao
                                      Có tầm đáp ứng việc giao
                             Tham mưu biện pháp… góp vào việc chung
                                      Những người tranh đấu đến cùng
                             Rõ ràng phải trái xin đừng gạch đi
                                      Chọn theo cơ cấu nhớ ghi
                             Chọn người tiêu chuẩn đạt thì có tên
                                      Hội đồng mạnh ở thành viên
                             Cử tri cân nhắc chớ quên điểm này


                                                         MAI XUÂN CHỨC *


Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Thơ: ĐIỀU SỢ NHẤT

                                                         ĐIỀU  SỢ  NHẤT



                             Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ
                             Có ốm đau mới biết quý sức khỏe nhường nào
                             Ra biển khơi mới thấy ao nhà nhỏ bé làm sao
                             Có yêu thương mới thấy khát khao cồn cào nỗi nhớ
                             Là đàn ông mấy ai không có vợ
                             Lúc sống chung lắm anh vặn vọ đủ điều
                             Khi phải một mình nước lọ cơm niêu
                             Bỗng chợt thấy tình yêu bị mất
                             Bao việc không tên suốt ngày tất bật
                             Chẳng việc nào chỉnh chu, y như lật đật lật đà
                             Bỏ bữa quên ăn thơ thẩn vào ra
                             Trước cửa nhà dàn hoa đang dần héo
                             Trên ti vi khuôn hình nào cũng méo
                             Trách ông Trời sao nỡ khéo trêu ngươi !
                             Điều đáng sợ trong những cái sợ nhất trên đời
                             Là bà xã nhất thời đi vắng.

                                                                                            8 - 2014
                             

Thứ Ba, 1 tháng 9, 2015

ĐAU THAY



                                                           ĐAU THAY



                                      Hạn chi hạn thế hở trời?
                             Gẫy xương vợ ngã hại tôi thế này
                                      Bà đi viện có mấy ngày
                             Tưởng như đâu đã lâu tày nửa năm
                                      Đêm ngày săn sóc con chăm
                             Ruột gan tôi vẫn băn khoăn xé cào
                                      Phôn ra hỏi: “Mẹ thế nào?”
                             Phôn về con bảo: “Không sao đâu mà”
                                      Đồng thanh nói dối như ma
                             Thông tin trí trá để cha yên lòng
                                      Gẫy xương nào khác dẵm chông
                             Gai đâm còn buốt huống trong thân người
                                      Nếu đau thay được bà ơi!
                             Thì tôi xin nguyện suốt đời đau thay
                                      

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2015

Bài thơ MỘT CHỮ ĐỒNG


                                         MỘT CHỮ ĐỒNG



                             Cờ Đảng tung bay rợp nắng hồng
                             Chúc mừng đại hội Đảng thành công
                             Dân chở Nghị quyết trong cơn khát
                             Đảng đợi chủ trương vẫn hằng mong
                             Chỉ lối tương lai cùng đất nước
                             Mở đường hạnh phúc với non sông
                             “ Mười hai ” – dấu ấn nhiệm kỳ mới
                             Ý Đảng lòng dân một chữ đồng

                                                                      7 – 2015
                       
                                          

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

VÀI CẢM NHẬN KHI ĐỌC TÁC PHẨM NÔI XANH



                            MỘT VÀI CẢM NGHĨ SAU KHI ĐỌC
                        TẬP THƠ “NÔI XANH”
                                               CỦA TÁC GIẢ MAI XUÂN CHỨC


        Mẹ tôi vốn là người họ Mai, ( là con của cụ ngoại Mai văn Biên, anh em thúc bá với cụ Liệt sĩ Mai văn Viễn). Từ nhỏ, tôi vẫn thưa “ Cậu mợ” với hai cụ Chức Loan. Dù không có quan hệ sâu sắc với cụ hồi tôi còn nhỏ, nhưng tôi vẫn thường gặp gỡ cụ lúc ở quê, lúc ở Hà Đông mỗi khi ra vào thăm chú thím tôi ở nhà máy nhuộm in hoa Hà Đông.
                 Mỗi lần gặp cụ, tôi đều đã có cảm nhận rất đặc biệt. Tôi nhớ mãi  hình ảnh của cụ Chức với những lời thơ điếu đầy cảm xúc mà cụ đọc trong ngày lễ tang của thím Tư tôi…
                Sau khi nghỉ chế độ về quê sinh sống, tôi có dịp được gần gũi tiếp xúc nhiều với cụ, tình cảm của tôi với hai cụ ngày càng tăng lên với niềm cảm phục về tài năng, nhân cách, về ý thức trách nhiệm với xã hội, với cộng đồng của cụ. Đôi khi tôi chợt có sự liên tưởng : “ Quê hương ta đã sinh ra Mai Xuân Chức, một con người đa tài và giàu nhân cách sống, và chính cụ đã góp phần không nhỏ làm rạng danh quê hương ta bằng chính những tài năng vốn có của mình. Trong lời thơ tự sự của cụ, có đoạn:
“Lập câu lạc bộ thơ ca
Thái quyền viết sách cùng đa phong trào
Phục dựng đình góp trao tâm huyết
Kính thờ thần biên dịch sắc phong
Với làng khoa bảng truy công
Bia văn học sử tổ tông tiên hiền…”
          Những đóng góp của cụ đối với quê hương rất đa  dạng:
… “Hai lần lo sách vào thư viện
Mở hội lang tham diễn nhiều kỳ
Đạo diễn văn nghệ đi thi
Hội thi toàn huyện chủ trì mười niên…”
                 Đặc biệt, tôi hết sức khâm phục cụ ở thái độ làm việc rất nghiêm túc, chỉnh chu, cho dù đó là việc nhỏ nhất như làm vỏ bao cho một chiếc túi đựng đĩa CD, cụ cắt tỷ mỷ tấm bìa cứng để đảm bảo an toàn cho đĩa. Nghề nghiệp cơ khí chính xác đã tạo nên cho cụ cách làm việc khoa học, miệt mài và không ngừng nghỉ. Đó có thể là nguyên nhân tạo nên cho cụ những thành công trong nhiều mặt hoạt động, từ văn thơ, báo chí, tổ chức sự kiện…và phần nổi  bật nhất trong sáng tác của cụ đã gặt hái được nhiều thành công trong lĩnh vực âm nhạc. Tôi có may mắn được chứng kiến quá trình sáng tác âm nhạc của cụ, bắt đầu từ những bản nhạc đơn sơ viết tay. Thời kỳ đầu khi cụ chưa thạo máy tính, tôi có vinh dự được giúp cụ soạn nhạc trên máy những bản nhạc đầu tiên, nhưng rồi  do bản thân tôi không có năng khiếu âm nhạc, nên tôi không chuyên sâu nữa, cho đến nay nhìn những bản nhạc của cụ viết trên máy vi tính, tôi ngược lại không có khả năng để thấu hiểu nó nữa. Vậy mới thấy mặc dù cụ đã cao tuổi, nhưng cụ không ngừng trau dồi kiến thức về mọi mặt, nhất là phải am hiểu âm nhạc sâu sắc để viết nên các tác phẩm đạt được sự thừa nhận của giới nhạc sĩ chuyên nghiệp, được giải cao trong các kỳ thi âm nhạc giành cho các nhạc sĩ như sáng tác về đảng, về đại tướng, về ccb, về các mảng đời sống xã hội khác và về nhiều quê hương vùng miền khác nhau…
                  Tôi rất hân hạnh được cụ cho biết trong lòng đang ấp ủ viết một tập thơ tự sự về cuộc đời, được nhiều lần đọc các bản thảo của cụ, được cụ tham khảo ý kiến mặc dù tầm về thơ của tôi rất hạn hẹp, và cụ lại nhờ giúp vẽ bìa của cuốn “Nôi xanh” ra mắt hôm nay. Tôi rất cảm động và vui mừng chúc Hai cụ và gia đình về đứa con tình thần vô giá này.
                 Tập thơ tự sự của cụ có thể nói là tiếng lòng tha thiết của một người chồng rất mực yêu thương vợ, là lời nhắn nhủ và mong mỏi của người cha, người ông đối với con cháu trong gia đình. Mỗi đoạn thơ cụ viết về vợ mình, về con cháu mình, tôi bỗng cảm thấy giọng thơ của cụ như chùng xuống với bao cảm xúc yêu thương:
“Năm mươi năm nghĩa tình chồng vợ
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu
Dù ghềnh, thác, lũ, sông sâu
Cùng nhau tiếp bước nhịp cầu yêu thương…”
                 Cảm động vì sự chăm sóc của con cháu lúc hai cụ gặp lúc ốm đau, cụ chắt lọc hai câu thơ đầy xúc động:
“Tuyệt vời hiếu đễ nét son
Thiên thu chăng nữa vẫn còn mang theo…”
                  Tôi trộm nghĩ: “ Các con các cháu của cụ thật vinh hạnh có một người cha, một người ông như cụ”. Với tự sự của mình, lời thơ của cụ không chỉ chau chuốt về ngôn từ, mà mỗi tiếng thơ vang lên như chắt ra từ máu của trái tim cụ, hình ảnh của gia đình cụ từ thủa thiếu thời đầy gian khó, cho đến khi trưởng thành lăn vào cuộc đời đầy bão tố, hình ảnh một con người đầy nghị lực, không bao giờ cam chịu thất bại, vươn lên làm chủ bản thân, làm tròn trách nhiệm với gia đình, với xã hội.
                 Với con cháu, mỗi lời thơ của cụ như những nốt nhạc của một bản tình ca vậy, đầy yêu thương, đầy niềm tự hào sung sướng khi các con các cháu trưởng thành, gia đình đều hạnh phúc, có cuộc sống kinh tế đầy đủ:
“Lẽ đời thường hương thơm tự xạ
Hoa nhà mình đang tỏa đang lan
Trưởng thành, học tập, việc làm
Dựng xây tổ ấm khang trang cao tầng
                 Mỗi lời thơ tự sự của cụ không chỉ để tỏ bày hoàn cảnh sống cụ thể, trong một giai đoạn cụ thể của gia đình, bản thân. Dường như chúng ta thấy trong mỗi câu thơ cụ viết chứa nhiều tâm sự sâu kín, niềm khát khao mong mỏi các con các cháu cụ và các thế hệ tiếp nối, những kinh nghiệm sống mà cả cuộc đời cụ đã chiêm nghiệm và từng trải, lời răn dạy chân tình ẩn chữa trong những vần thơ đầy cảm xúc. Trong đoạn “Nói với các con”, cụ viết:
“Làm sao nhân hữu thập toàn
Ngọc kia còn vết, nọ vàng lẫn thau
Lòng vị tha – lựa câu chọn chữ
Bao dung lời – ý tứ đơm hoa
Trẻ thì nhờ cậy mẹ cha
Lỡ khi đau yếu về già cậy con…”
                  Cuộc đời con người hữu hạn, ai rồi cũng có ngày phải ra đi, nhưng chẳng mấy ai dám nói ra điều ấy vì nhiều lẽ. Đọc những dòng tâm sự của cụ, lòng tôi bỗng thắt lại:
“Tuổi cao đường một chiều thêm ngắn
Buổi xế tà đông vắng cơn mưa
Hàng ngày khỏe yếu cò cưa
Thất thường tính nết, sớm trưa phàn nàn”…
                  Tôi bỗng nghĩ đến bản thân, đến mọi người xung quanh với nỗi buồn mênh mang về số phận con người. Nhưng cụ không vì vậy mà thất vọng, buốn nản:
“May đầu óc vẫn còn tỉnh táo
Đặng nghĩ suy thấu đáo mọi bề
Vẫn còn viết, vẫn say mê
Vẫn yêu cuộc sống, nghiệp nghề văn chương…”
                        Đối với tôi, cụ là một tấm gương sáng về mọi mặt. Học theo cụ, tôi tăng thêm niềm nghị lực trong mọi công việc của mình. Tôi thầm cảm ơn cuộc đời đã đưa tôi trở về quê, để được sống bên những người như cụ, đầy tài năng với trí tuệ uyên thâm, chan hòa đằm thắm với cuộc đời, với mọi người xung quanh.
                       Với cuốn thơ tự truyện “ NÔI XANH” của cụ, tôi cứ liên tưởng đến tiếng thơ của Chinh phụ ngâm khúc tự xưa vang vọng. Đây không còn đơn thuần chỉ là lời tự sự của một nhà thơ về cuộc đời mình, mà thực sự là một tác phẩm văn học với đóng góp về nhân sinh quan, về thái độ sống để làm con người chân chính cho mọi người chúng ta. Dẫu như lời cuối của 556 câu thơ tự sự, cụ viết: “ Cái yêu cái ghét khôn cùng/ chỉ xin làm nhánh phù dung chốn này”, tôi thầm ao ước quê hương ta có lấy vài nhánh phù dung như cụ, để ta thêm niềm tự hào về một miền quê văn hóa đầy ước mơ…” như lời một ca khúc của cụ viết về quê hương.
                   Được cầm trên tay tập thơ tự sự của cụ, tôi vui mừng khôn xiết. Lời thơ của cụ mới đọc vài lượt, chưa kịp hiểu thấu ý nghĩa sâu xa, tôi chỉ dám thổ lộ vải lời cảm nghĩ ban đầu thô thiển, có gì chưa chuẩn mong cụ Chức lượng thứ. Năm Giáp Ngọ sắp qua, năm Ất Mùi sắp đến, xin kính chúc Hai cụ Mai Xuân Chức – Nguyễn Thị Loan mãi mãi vẹn nguyên mối tình của thủa ban đầu, Kính chúc các cụ các ông bà, anh chị có mặt tại đây gia đình an khang hanh phúc, van sự cát tường.

                                                                                                                                                                                                                                                         NGUYỄN QUỐC SƠN
                                                                                  CLB thơ VN huyện Ứng Hòa

                                                                            



Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2015

BỨC TRANH NĂM MỚI 2015

                 BỨC TRANH NĂM 2015


                                Năm mười bốn khó khăn là thế
                                Vui mừng nền kinh tế vẫn tăng
                                      Người người chăm chỉ siêng năng
                        Ngành ngành sáng tạo làm ăn có lời
                                Cơ cấu lại kịp thời sắp xếp
                                Việc phát sinh ráo riết chỉnh – khuyên
                                      Nâng cao năng lực chính quyền
                        Đầu tư trọng điểm, ưu tiên tùy ngành
                                Chống tham nhũng đấu tranh quyết liệt
                                Giữ chủ quyền kiên quyết bảo toàn
                                      An ninh trật tự lo toan
                        Giảm nghèo, văn hóa, phố - làng an sinh
                                Thương giao mở mô hình tăng trưởng
                                Xuất siêu nhiều thêm hướng kinh doanh
                                      Vàng – đô tỷ giá điều nhanh
                        Bán mua nợ xấu, chuyển thành vốn thuê
                                Bất động sản lo bề tính lại
                                Tăng mét nhà xã hội chờ trông
                                      Công trình chất lượng giao thông
                        Giám sát chặt, đầu tư công các ngành
                                Nền giáo dục đẩy nhanh cải cách
                                Nông nghiệp tăng chính sách nông thôn
                                      Quan tâm du lịch – bảo tồn
     Chăm lo y tế, tạo nguồn tương lai
             Kinh tế phát chuỗi dài tăng trưởng
             Đưa nước nhà thịnh vượng đi lên
                   Mừng Quốc khánh bảy mươi niên
     Tám nhăm tuổi – Đảng tạc thiên sử vàng
             Bức tranh đẹp sang trang ngày mới
             Cờ búa liềm vời vợi bay cao
                   Đảng ta biết mấy tự hào
     Đại hội các cấp dâng trào niềm tin

                                                           01 – 2015
                                               MAI XUÂN CHỨC

                             

Bài thơ về 85 năm thành lập Đảng

                          MUÔN VẠN TẠC ÂN


                                      Từ trong nô lệ sinh ra
                             Năm “ba mươi” ấy Đảng ta ra đời
                                      Vượt bao ghềnh thác đầy vơi
                             “Tám nhăm năm” tuổi sáng ngời tiên phong
                                      “Bốn nhăm” cách mạng thành công
                             Kết đoàn khởi nghĩa non sông một nhà
                                      Việt Nam dân chú cộng hòa
                             Tuyên ngôn độc lập, cờ hoa tưng bừng
                                      Hoa ban nở trắng núi rừng
                             “Năm tư” thắng Pháp lẫy lừng Điện Biên
                                      “Mậu Thân” đồng khởi khắp miền
                             Đồng bằng, đô thị trận tiền tổng công
                                      Trận “Điện Biên Phủ trên không”
                             Xứng danh con Lạc cháu Hồng thủa nao
                                      “Bảy nhăm” đại thắng ngụy nhào
                             Bác Nam xum họp xuân nào vui hơn
                                      Đảng là Người Mẹ sớm hôm
                             Chăm lo hạnh phúc, xua cơn đói nghèo
                                      Văn minh giàu có tin theo
                             Búa liềm sắc thắm, lái chèo vì dân
                                      Đảng ta muôn vạn tạc ân

                                                                             01 – 2015
                                                                   MAI XUÂN CHỨC




Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

THƠ viết về KẾ HOẠCH HÓA GIA ĐÌNH

                                                    Anh ơi!…


                                                Anh ơi! Hai đứa đủ rồi
                             Nuôi con dưỡng dục nên người anh nghe!
                                      Ô hay! Em thật… buồn ghê
                             Lắm con, lắm của ai chê bao giờ
                                      Tuổi còn trẻ, sẵn ước mơ
                             Anh xin đứa nữa như cờ thêm quân
                                      Khó khăn anh chẳng ngại ngần
                             Cày sâu cuốc bẫm chuyên cần anh lo
                                      Vợ ơi! mình quá ki bo
                             Trăm năm anh muốn sao cho thuận lòng
                                      Anh ơi! Em bảo là không
                             Có tài anh đẻ, anh trông một mình
                                      Riêng em hai đứa con xinh
                             Em nuôi con học trọn tình với con
                                      Nếu mà anh vẫn cứ còn….
                             Thì em xin chịu ở son chăng là
                                      Ô hay! Đùa tý thôi mà
                             Nhìn nhau chồng vợ cười xòa rất duyên

                                                                MAI XUÂN CHỨC

                                      

THƠ VỀ DA CAM

  MAI XUÂN CHỨC

                
                                        THƠ DA CAM

                      Niềm sung sướng tột cùng của nhân dân ta khi kết thúc hai cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, nước nhà thống nhất, non sông thu về một mối. Song có nhiều nỗi đau cũng tột cùng không kém; đó là nỗi đau da cam, nó hàng ngày hàng giờ, đeo đẳng, âm thầm gặm nhấm; không chỉ thế hệ trực tiếp chiến đấu ở chiến trường, mà còn ảnh hưởng tới vài ba thế hệ. Người may mắn hàng tháng được Nhà nước trợ cấp; đi lĩnh tiền lại nhồi thêm nỗi đau mới với thái độ của người đời!


                                       Được mà đau


                             Tháng đầu tiên
                                            lĩnh ít đồng trợ cấp da cam
                             Có mấy người bảo: “thơm nhỉ” !
                             Đêm về nằm nghĩ
                             Sức thanh xuân trai trẻ
                                            chiến tranh gặm nửa mất rồi
                             Nghỉ hưu
                                            bệnh tật dày vò mãi không thôi
                             Tháng tháng đôi lần đi viện
                             Nước mắt vợ con
                                            âm thầm đóng thành bưu kiện
                             Ông bưu điện chẳng biết chuyển đi đâu ?

                                                        * * *
                             Bao sợi tóc bạc trên đầu
                                             là bấy nhiêu khổ đau
                                                                      thời binh lửa....
                               .... và không biết còn những bệnh gì nữa ?

                                                                                             9 - 2012

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

CƯỚI VỢ HỤT ĐƯỢC ĐĂNG BÁO

                       Cưới vợ hụt..... lại được đăng báo !


                 Dạo ấy vào cuối năm 1961, năm đầu tiên thực hiện điều lệnh xây dựng Quân đội chính quy hiện đại. Là lính nghĩa vụ, tôi được cử đi học trường hạ sĩ quan sư đoàn 350 bảo vệ Thủ đô. Vinh dự lắm! Tôi được đơn vị cho “tranh thủ” ngày chủ nhật về quê bàn chuyện cưới vợ. Việc không thành, nhưng lại được đăng báo.
                Số là quê tôi ở huyện Ứng Hòa tỉnh Hà Tây, cách đơn vị gần 40 cây số. Là con trai duy nhất trong một gia đình có hai chị em. Người chị đã đi lấy chồng. Bố mất sớm. Lúc đó tôi đang làm việc ở trường Cao đẳng Mỹ thuật số 42 phố Yết Kiêu – Hà Nội thì trúng tuyển nghĩa vụ quân sự. Kinh tế gia đình trở nên khó khăn, vì lúc đó mẹ tôi đã ngoài 60 tuổi. Hiểu được hoàn cảnh ấy, nhà trường đã chấp nhận “phương án trọng đại” của tôi, giúp tôi yên tâm bước vào khóa huấn luyện.
               Gần hết một ngày chủ nhật mà tôi cùng một số bạn bè không sao thuyết phục nổi người yêu của mình đồng ý tổ chức cưới, mặc dù hai gia đình đã nhất trí; vì thời điểm ấy cô ta đang làm kế toán trưởng HTX nông nghiệp và sắp sửa được kết nạp Đảng.
               Tôi buồn bã đi bộ ra đường 22 cách nhà gần 5 cây số. Đã 4 giờ chiều, chờ mãi, chờ mãi không có chuyến xe khách nào chạy qua. Hồi đó xe khách rất hiếm. Hỏi ra mới biết chuyến cuối cùng cũng đã chạy từ lâu. Không còn phương tiện gì để về đơn vị cho kịp giờ điểm danh khi khoảng cách tới đơn vị còn những hơn ba chục cây số. Tôi quyết định chạy bộ. Cũng may với trọng lượng 68 cân, lại vừa đạt tiêu chuẩn vận động viên cấp II, nên chục cây số đầu, tôi chạy rất hăng. Thời ấy, giờ ấy đường vắng, xe cộ thưa thớt, tôi thường lấy mục tiêu là bất cứ chiếc xe đạp nào đang đi phía trước để vượt. Dọc đường, gặp người làng đi ngược chiều từ Hà Đông về quê cũng không kịp chào hỏi. Trời rét mà tôi phải cới hết áo thu đông, ôm vào bụng, chỉ mặc mỗi chiếc áo cổ vuông (áo lót của bộ đội thời đó) để chạy.
               Sức đuối dần, mồm mũi tranh nhau thở vẫn không kịp. Đôi chân tưởng chừng không nhấc nổi nữa; nhưng nghĩ đến việc về đơn vị không đúng hẹn phải chịu kỷ luật thì xấu hổ quá! Nếu thật vậy thì mẹ tôi sẽ rất buồn, người yêu mình sẽ nghĩ sao đây? Lại còn bạn bè nữa chứ! Nghĩ vậy, lúc nhanh, lúc chậm, đoạn thì chạy, đoạn thì đi bộ, mỗi bước là một sự cố gắng và thế là tôi cũng đã vượt qua đoạn đường hơn hai chục cây số.
               May sao tới Phú Lãm thì có một thanh niên hơn tôi chừng dăm tuổi đang đi xe đạp phía trước tôi chạy. Anh đã lẳng lặng đi xe đạp “dìu” tôi gần một cây số, lúc đó anh mới mời tôi ngồi lên “bóp ba ga” xe của anh để anh đèo. Ngồi sau xe, thấy anh nhổm mông đạp ngược gió, tôi cảm động vô cùng. Anh cũng chỉ đỡ tôi được vài cây số từ Phú Lãm đến Ba La, nhưng với tôi đấy là thời gian quý giá vô cùng. Vội nhảy khỏi xe, cảm ơn anh – Qúy nhân của tôi – tôi cứ thế chạy tiếp về đơn vị, mặc dù lên tới Hà Đông có tàu điện, nhưng chậm xì. Lao tới phản nằm, tôi gieo mình xuống và lịm đi. Đơn vị đã kịp thời trợ sức cấp cứu cho tôi và sau đó phải nghỉ tập luyện mất mấy ngày. Song điều quan trọng nhất là tôi đã có mặt tại đơn vị trước lúc điểm danh tối chủ nhật.
              Chuyện của tôi đã được tác giả Văn Lập – phóng viên báo QĐND – đưa lên mặt báo; và cũng chỉ ba tháng sau, người yêu của tôi đã lên xe hoa về với tôi đúng ngày 3 – 2, kỷ niệm ngày thành lập Đảng và cũng là ngày nàng được kết nạp đảng viên.
              Cho mãi đến bây giờ, trong công tác, học tập, hay sinh hoạt, tôi vẫn giữ được thói quen: đúng giờ.
                                                                                                                 4 - 2005  

Thứ Tư, 2 tháng 7, 2014

Thơ ẤN TƯỢNG ĐỌNG LẠI

                             
                       ẤN  TƯỢNG  ĐỌNG  LẠI
                                  Qúy tặng CBNV Bệnh viện Xây dựng


                   Tôi viết bài thơ về người em gái
                   Không quan hệ họ hàng,
                                         cũng chưa phải thân quen
                   Lướt nhẹ trên sàn
                                      bàn chân thon nhỏ dịu êm
                   Bên giường bệnh trao từng viên thuốc nhỏ                                           
                   Mạch nổi, mạch chìm
                                          mỗi người
                                                    em đều nhớ cả
                   Nhịp thở, lượng đường
                                        em tường tỏ căn nguyên
                   E  bệnh nhân đau, em cẩn trọng truyền, tiêm
                   Kéo cao chăn cho bệnh nhân
                                                       ngủ thêm yên giấc
                   Ca hiểm nghèo, em trắng đêm thao thức
                   Trái tim em chung nhịp đập bệnh nhân
                   Bực dọc đến đâu, lời nói vẫn ân cần
                   Lễ phép, nhẹ nhàng, tận tâm chăm sóc
                   Chia sẻ với người
                                      có lần
                                                em dấu lệ nơi khóe mắt
                   Đau nỗi đau của người
                                      giúp người vượt thác trầm luân
                   Tôi nằm viện ít ngày, từ xa lạ nên thân
                   Em... tên mùa xuân bệnh viện
                   Tạm biệt em bao điều lưu luyến
                   Với tất cả tấm lòng
                                       người em gái
                                               bệnh viện Xây dựng
                                                còn đọng lại mãi trong tôi.

                                                                       25 - 5 - 2014

                                                                            MAI XUÂN CHỨC
                                                                  Websi: maixuanchuc.nghesi.vn

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

thơ: Xứng danh từ mẫu - Làm ơn - Ký ức


                                  XỨNG DANH “TỪ MẪU”
                 Kỷ niệm những ngày nằm điều tri tại bệnh viện Xây dựng HN
                                               05-9 – 15-9-2011

  
                                      Trời xanh, chim hót, gió thưa
                             Bỗng dưng mây kéo đổ mưa.. hỡi trời!
                                      Bệnh à? Tưởng cũng thường thôi
                             Hay đâu nhập viện vào “ngồi” trong khoa
                                      Nghĩ về đồn đại gần xa
                             Nghĩ về bác sĩ.... liệu mà trả ơn
                                      Mới ba chục phút không hơn
                             Bốn lần thăm khám nguồn cơn bệnh tình
                                      Mời nằm truyền lọ huyết thanh
                             Thuốc viên, nước uống chân thành tận nơi
                                      Chụp – soi – xét – dặn.... tươi cười
                             Động viên niềm nở hơn người thân quen
                                      Ít ngày thôi không thể quên
                             Ra về bịn rịn Khoa TIM MẠCH này
                                      Cảm ơn bệnh viện ngành “Xây”
                             “Lương y từ mẫu” người thầy xứng danh.

                                                                           Hà Nội 14/9/20011

                                           LÀM  ƠN


                                      Mong làng có đám để ngồi
                             Gọi là một chút góp vui chủ nhà
                                      Thời gian chỉ đến canh ba
                             Nếu vui ngồi tiếp sáng ra mới tàn
                                      Ka Rô, Quy nhép dạt sang
                             Chi chi, Bát sách, Nhị tam nín chờ
                                      Trâu bò húc đổ Át Cơ
                             Tiến lên, tá lả thẫn thờ xuýt xoa
                                      Được thua dăm triệu cho qua
                             Không may chút nữa sẽ là nhiều hơn
                                      Ai ơi ! có thấu nguồn cơn
                             Mong sao chặn được..., làm ơn hỡi người
                                                            11 - 2012



                                             KÝ  ỨC


                                      Ta về tìm lại tuổi thơ
                             Sau bao năm những bến bờ buồn vui
                                      Cầu ao lặn ngụp đùa bơi
                             Bèo ong mặt giếng nước - trời trong xanh
                                      Lưng trâu nghễu nghện “hùng anh”
                             Lam chiều khói quyện mái tranh nhọc nhằn
                                      Trảnh treo mạ gánh vai lằn
                             Dậm vòng cà cuống, lưng oằn chõng tre
                                      Gập ghềnh ngõ xóm đi về
                             Tình người nhuộm tiếng cuốc ve gọi đàn
                                      Làng nay đường rộng nhà sang
                             Ô tô xe máy thênh thang sớm chiều
                                      Quê ơi biết mấy thương yêu
                             Tuổi thơ kí ức bao điều không quên

                                                                 6 – 2013